
Có một câu mình luôn nhắc bản thân mỗi khi cảm thấy nản lòng trên hành trình chữa lành:
“Không phải hôm nay mình vẫn còn buồn là mình không tiến bộ.”
Trước đây, mình từng nghĩ chữa lành là một con đường đi thẳng.
Hôm nay mình bình an hơn hôm qua.
Ngày mai mình sẽ vui hơn hôm nay.
Một tháng sau, mình sẽ không còn bị tổn thương nữa.
Nhưng rồi mình nhận ra, hành trình của cảm xúc chưa bao giờ đi theo một đường thẳng như vậy.
Sẽ có những ngày bạn cảm thấy mình rất bình yên.
Bạn mỉm cười nhiều hơn.
Bạn không còn phản ứng quá mạnh trước những lời nói làm mình tổn thương.
Bạn nghĩ rằng mình đã chữa lành rồi.
Thế nhưng chỉ một chuyện rất nhỏ xảy ra, tất cả những cảm xúc cũ lại ùa về.
Bạn lại khóc.
Lại suy nghĩ quá nhiều.
Lại thấy mình tiêu cực.
Lại tự hỏi:
“Có phải mình quay về điểm xuất phát rồi không?”
Nếu bạn cũng từng có cảm giác ấy, mình chỉ muốn nói với bạn một điều.
Không.
Bạn không quay về điểm xuất phát.
Có thể bạn chỉ đang gặp lại một phần cảm xúc trong mình mà trước đây bạn chưa có cơ hội lắng nghe thật kỹ.
Chữa lành không phải là xóa bỏ hoàn toàn những tổn thương.
Chữa lành là mỗi lần nỗi đau quay trở lại, bạn biết cách dịu dàng với chính mình hơn một chút.
Hôm nay bạn biết dừng lại thay vì trách bản thân.
Ngày mai bạn biết ôm lấy cảm xúc thay vì cố gắng chạy trốn.
Và một ngày nào đó, điều từng khiến bạn mất ngủ cả tuần có lẽ chỉ còn khiến bạn buồn trong vài phút.
Đó cũng là một sự trưởng thành rất đẹp.
Ho’oponopono không giúp bạn trở thành một người luôn tích cực

Có lẽ chúng ta đã vô tình đặt quá nhiều kỳ vọng vào việc thực hành bốn câu chú.
Mình từng nghĩ rằng nếu mình thực hành đủ chăm chỉ thì sẽ không còn buồn nữa.
Không còn giận nữa.
Không còn lo lắng nữa.
Với mình, Ho’oponopono không phải là cách để trở thành một người lúc nào cũng tích cực. Điều mình nhận được từ việc thực hành này là một lời nhắc để quay về với chính mình, ngay cả trong những ngày mình đang buồn.”
Mà là giúp chúng ta học cách yêu thương chính mình, ngay cả khi đang buồn.
Bạn vẫn có thể khóc.
Bạn vẫn có thể thất vọng.
Bạn vẫn có những ngày chẳng muốn làm gì.
Điều khác biệt là bây giờ, bạn không còn ghét bỏ bản thân vì những cảm xúc ấy.
Bạn không còn nghĩ rằng mình yếu đuối.
Bạn không còn ép mình phải ổn chỉ để người khác yên tâm.
Thay vào đó, bạn nhẹ nhàng nói với chính mình:
“Không sao cả. Mình đang trải qua một ngày khó khăn.”
Đôi khi, chỉ một câu nói dịu dàng như vậy cũng đủ làm trái tim bớt nặng đi rất nhiều.
Hãy để bốn câu nói trở thành một cái ôm dành cho chính mình
Bạn có thể đọc thêm bài viết” Điều em bé bên trong thật sự cần là gì?” để hiểu thêm về em bé bên trong
Nếu ngày mai bạn tiếp tục thực hành Ho’oponopono, mình hy vọng bạn sẽ không còn đọc bốn câu chú như một nhiệm vụ cần hoàn thành.
Hãy đọc chúng bằng cả sự hiện diện.
Đọc thật chậm.
Để từng câu đi qua trái tim.
Để bạn có một khoảng lặng lắng nghe phần mềm yếu bên trong mình.
Khi nói:
“Tôi xin lỗi.”
Hãy thật sự xin lỗi vì đã có lúc bạn quên mất mình cũng cần được yêu thương.
Khi nói:
“Làm ơn hãy tha thứ cho tôi.”
Hãy tha thứ cho những ngày bạn đã quá nghiêm khắc với chính mình.
Khi nói:
“Tôi biết ơn.”
Hãy biết ơn cơ thể đã luôn cố gắng.
Biết ơn trái tim vẫn còn đủ dũng cảm để yêu.
Biết ơn em bé bên trong vẫn luôn kiên nhẫn chờ bạn quay về.
Và khi nói:
“Tôi yêu bạn.”
Đừng nói vì muốn mình trở nên hoàn hảo hơn.
Hãy nói vì hôm nay, ngay trong khoảnh khắc này, bạn chọn yêu cả những phần còn nhiều vết xước của mình.
Bởi đôi khi, điều chữa lành chúng ta không phải là những lời nói thật hay.
Mà là cảm giác cuối cùng cũng có một người ở lại với mình.
Và người đó… chính là bạn.
Lời kết
Nếu hôm nay bạn vẫn còn suy nghĩ quá nhiều…
Nếu bạn vẫn dễ buồn vì một câu nói vô tình…
Nếu bạn vẫn thường nhìn mọi chuyện theo hướng tiêu cực…
Xin đừng vội kết luận rằng mình đã thực hành Ho’oponopono sai cách, hay mình là người khó chữa lành.
Có thể em bé bên trong bạn chỉ đang cần thêm một chút thời gian.
Một chút kiên nhẫn.
Một chút dịu dàng.
Và rất nhiều tình yêu thương vô điều kiện.
Hành trình chữa lành chưa bao giờ là cuộc đua xem ai bình an nhanh hơn.
Đó là hành trình học cách trở về với chính mình, từng ngày một.
Sẽ có những hôm bạn bước rất chậm.
Sẽ có những hôm bạn muốn dừng lại.
Cũng sẽ có những hôm bạn cảm thấy mọi nỗ lực đều vô nghĩa.
Nhưng chỉ cần bạn vẫn còn lựa chọn quay về lắng nghe trái tim mình, vẫn còn dành cho bản thân một ánh nhìn dịu dàng hơn ngày hôm qua, thì bạn vẫn đang tiến về phía trước.
Và biết đâu, một ngày nào đó, khi gặp lại một điều không vui, bạn sẽ mỉm cười thật nhẹ rồi nói với em bé bên trong:
“Không sao đâu, lần này mình sẽ ở đây cùng con.”
Có lẽ, đó mới là món quà đẹp nhất mà hành trình thực hành 4 câu chú Ho’oponopono mang lại.
Không phải vì cuộc sống sẽ không còn những ngày giông bão.
Mà vì cuối cùng, bạn đã học được cách trở thành nơi bình yên để chính mình luôn muốn quay về.
Nếu bạn muốn đọc thêm về cảm giác “trở về” với chính mình, mình có viết một bài khác từ chính trải nghiệm của mình: [Trở về không, lạc bước vào chiều sâu tâm hồn].