Điều em bé bên trong thật sự cần là gì?

Có một điều mình đã mất rất nhiều thời gian mới hiểu ra.

Em bé bên trong không cần chúng ta cố gắng “sửa chữa” mình.

Em bé cũng không mong chúng ta trở thành một phiên bản hoàn hảo, lúc nào cũng tích cực, lúc nào cũng vui vẻ.

Điều em bé luôn mong chờ chỉ đơn giản là có một người ở lại.

Một người không bỏ đi khi em khóc.

Một người không trách em vì em yếu đuối.

Một người không nói: “Đừng buồn nữa.”

Mà sẽ nhẹ nhàng hỏi:

“Hôm nay con đã mệt lắm đúng không?”

Đó cũng là điều người lớn chúng ta thường quên dành cho chính mình.

Khi cảm thấy buồn, chúng ta lập tức tìm cách thoát khỏi cảm xúc ấy. Chúng ta mở điện thoại, xem một bộ phim, lao vào công việc hoặc đọc đi đọc lại bốn câu chú với hy vọng nỗi buồn sẽ biến mất thật nhanh.

Nhưng cảm xúc không phải là thứ cần bị xua đuổi.

Cảm xúc chỉ đang gõ cửa để nói rằng:

“Mình đang cần được lắng nghe.”

Có lẽ, điều kỳ diệu của Ho’oponopono không nằm ở việc bốn câu chú sẽ xóa sạch mọi tổn thương. Mà nằm ở chỗ, những câu chú ấy có thể trở thành cây cầu đưa bạn quay về kết nối với chính mình.

Khi trái tim được kết nối, sự chữa lành mới thật sự bắt đầu.

Có thể bạn đang nói “Tôi yêu bạn”, nhưng em bé bên trong lại không cảm nhận được

Bạn có thể tham khảo thêm bài viết Hành trình kết nối với em bé bên trong để hiểu hơn về EM BÉ

Hãy thử tưởng tượng một tình huống quen thuộc.

Bạn vừa mắc một sai lầm trong công việc.

Ngay lập tức, trong đầu xuất hiện rất nhiều suy nghĩ:

“Mình thật vô dụng.”

“Mình lúc nào cũng làm hỏng mọi thứ.”

“Chắc mọi người sẽ thất vọng về mình.”

Rồi bạn đọc:

“Tôi yêu bạn.”

“Tôi biết ơn.”

Nhưng chỉ vài phút sau, những suy nghĩ tiêu cực vẫn quay trở lại.

Vì sao?

Bởi lời nói và cảm giác bên trong đang đi theo hai hướng khác nhau.

Giống như bạn ôm một đứa trẻ nhưng trong lòng lại nghĩ rằng nó thật phiền phức.

Đứa trẻ sẽ không cảm nhận được tình yêu từ cái ôm ấy.

Em bé bên trong cũng vậy.

Điều em cảm nhận không phải là những câu chữ bạn nói.

Điều em cảm nhận là thái độ bạn dành cho chính mình.

Nếu sau mỗi sai lầm, bạn vẫn trách móc bản thân…

Nếu mỗi lần buồn, bạn lại cố gắng ép mình phải tích cực…

Nếu mỗi lần thất vọng, bạn lại nói rằng mình yếu đuối…

Thì dù có đọc bốn câu chú hàng trăm lần, em bé vẫn sẽ nghĩ:

“Có lẽ mình vẫn chưa đủ tốt để được yêu.”

Hãy bắt đầu bằng việc gọi tên cảm xúc

Một trong những món quà dịu dàng nhất bạn có thể dành cho chính mình là học cách gọi đúng tên cảm xúc.

Thay vì nói:

“Mình tiêu cực quá.”

Hãy thử nói:

“À, mình đang lo lắng.”

Hoặc:

“Hôm nay mình thấy hơi tủi thân.”

“Mình đang thất vọng.”

“Mình đang sợ.”

Nghe có vẻ rất đơn giản.

Nhưng khi gọi đúng tên cảm xúc, bạn sẽ không còn đồng nhất mình với cảm xúc ấy nữa.

Bạn không phải là một người tiêu cực.

Bạn chỉ đang trải qua cảm giác tiêu cực.

Hai điều này hoàn toàn khác nhau.

Khi nhận ra điều đó, tâm trí sẽ bớt chống lại cảm xúc.

Và khi không còn chống lại, cảm xúc cũng dần dịu xuống.

Hãy thử hỏi em bé bên trong một câu mỗi ngày

Nếu hôm nay bạn cảm thấy buồn mà không rõ lý do, hãy dành vài phút ngồi yên.

Đặt một tay lên ngực.

Hít vào thật chậm.

Rồi nhẹ nhàng hỏi:

“Con đang muốn nói điều gì với mình?”

Đừng vội trả lời.

Đừng cố tìm đáp án.

Chỉ cần lắng nghe.

Có thể trong đầu bạn sẽ xuất hiện những câu rất bất ngờ:

“Con mệt.”

“Con sợ bị bỏ rơi.”

“Con chỉ muốn được nghỉ ngơi.”

“Con muốn được ôm.”

“Con muốn ai đó nói rằng con đã làm rất tốt.”

Đừng đánh giá những câu trả lời ấy.

Hãy đón nhận chúng như cách bạn lắng nghe một đứa trẻ đang tâm sự.

Bạn sẽ ngạc nhiên khi nhận ra rằng, rất nhiều điều mình luôn tìm kiếm từ người khác thật ra là điều em bé bên trong đang mong được chính bạn trao tặng.

Kết hợp Ho’oponopono với sự hiện diện sẽ giúp trái tim nhẹ hơn

Có một cách thực hành mà mình rất yêu thích.

Đó là thay vì đọc bốn câu chú thật nhanh, mình sẽ tưởng tượng em bé bên trong đang ngồi trước mặt.

Có thể em khoảng năm tuổi.

Có thể em đang ôm gối.

Có thể em đang khóc.

Mình sẽ nhìn em thật lâu.

Không cố thay đổi em.

Không bảo em phải mạnh mẽ.

Chỉ đơn giản là ở bên em.

Rồi mình nói thật chậm:

“Tôi xin lỗi…”

Xin lỗi vì đã để con phải chịu đựng quá lâu.

Xin lỗi vì đã nhiều lần bỏ mặc cảm xúc của con.

Xin lỗi vì luôn nghĩ rằng con phải mạnh mẽ.

“Làm ơn hãy tha thứ cho tôi…”

Tha thứ vì mình đã không biết cách yêu thương chính mình.

Tha thứ vì mình luôn tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài mà quên mất con vẫn đang ở đây.

“Tôi biết ơn…”

Cảm ơn vì con vẫn luôn cố gắng bảo vệ mình.

Cảm ơn vì dù tổn thương, con vẫn chưa từng từ bỏ hy vọng được yêu thương.

“Tôi yêu bạn…”

Không phải vì con hoàn hảo.

Không phải vì con mạnh mẽ.

Chỉ đơn giản là vì con là một phần của mình.

Khi thực hành theo cách này, bốn câu chú không còn là những câu nói lặp đi lặp lại.

Chúng trở thành một cuộc trò chuyện đầy yêu thương giữa bạn của hiện tại và em bé vẫn luôn chờ được ôm lấy.

Mỗi lần gặp chuyện không vui, hãy làm một điều thay vì cố gắng suy nghĩ thật nhiều

Có một thói quen mà mình đã thay đổi, và nó giúp mình nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Trước đây, mỗi khi xảy ra chuyện không như ý, mình sẽ cố phân tích.

Tại sao người ấy lại nói như vậy?

Mình đã sai ở đâu?

Nếu lúc đó mình làm khác đi thì sao?

Nếu ngày mai mọi chuyện còn tệ hơn thì sao?

Mình cứ suy nghĩ mãi, như thể chỉ cần nghĩ đủ nhiều thì sẽ tìm ra câu trả lời.

Nhưng càng nghĩ, mình càng kiệt sức.

Bây giờ, mỗi khi gặp một điều khiến lòng nặng trĩu, mình không còn vội vàng tìm lời giải.

Mình chỉ dừng lại vài phút và tự hỏi:

“Điều mình cần ngay lúc này là gì?”

Có hôm, câu trả lời là một giấc ngủ sớm.

Có hôm là một ly trà nóng.

Có hôm là đi bộ dưới những tán cây.

Có hôm chỉ đơn giản là cho phép mình khóc.

Mình nhận ra, không phải mọi nỗi buồn đều cần được giải quyết ngay lập tức.

Có những nỗi buồn chỉ cần được ở cùng.

Và chính sự hiện diện ấy đã khiến trái tim dần trở nên nhẹ nhàng hơn.

Ở phần 3, mình sẽ chia sẻ cách duy trì thực hành Ho’oponopono mỗi ngày mà không tạo áp lực cho bản thân, đồng thời để lại thông điệp chữa lành giúp bạn cảm thấy được an ủi và có động lực tiếp tục hành trình yêu thương chính mình. Nhớ ghé đọc bài chia sẻ tiếp theo nhé.

0 Shares

Leave a Comment