Thực hành 4 câu chú Ho’oponopono nhưng vẫn tiêu cực? Đây là lí do

Có một khoảng thời gian, mình đã tin rằng chỉ cần lặp đi lặp lại bốn câu chú Ho’oponopono mỗi ngày thì mọi tổn thương trong lòng sẽ dần được chữa lành.

“Tôi xin lỗi.”

“Làm ơn hãy tha thứ cho tôi.”

“Tôi biết ơn.”

“Tôi yêu bạn.”

Mình đọc chúng vào mỗi buổi sáng, trước khi đi ngủ, thậm chí cả khi đang lái xe hay làm việc nhà. Ban đầu, tâm trí có vẻ bình yên hơn một chút. Nhưng rồi chỉ cần ai đó nói một câu không vừa ý, một công việc không như mong muốn, hay một mối quan hệ xuất hiện mâu thuẫn, mình lại rơi vào vòng xoáy quen thuộc: suy nghĩ quá nhiều, tự trách bản thân, lo lắng về tương lai và luôn tưởng tượng ra những kết quả tồi tệ nhất.

Lúc ấy mình từng tự hỏi:

“Có phải mình thực hành chưa đủ?”

“Hay Ho’oponopono không phù hợp với mình?”

Sau này mình mới nhận ra, vấn đề không nằm ở bốn câu chú.

Điều cần được lắng nghe chưa bao giờ là những lời mình đang nói, mà là người đang lặng lẽ nghe những lời ấy trong sâu thẳm tâm hồn.

Đó chính là “em bé bên trong”.

Vì sao thực hành Ho’oponopono mỗi ngày mà em bé bên trong vẫn còn tổn thương?

Nhiều người nghĩ rằng chỉ cần lặp lại bốn câu chú đủ nhiều thì mọi cảm xúc tiêu cực sẽ biến mất.

Nhưng thật ra, Ho’oponopono không phải là một phép màu giúp chúng ta xóa đi nỗi đau chỉ sau vài ngày hay vài tuần. Với nhiều người, đây là một phương pháp thực hành giúp nuôi dưỡng sự chấp nhận, lòng biết ơn và sự kết nối với chính mình. Tuy nhiên, nếu những tổn thương sâu bên trong chưa được nhận diện và ôm ấp, việc đọc bốn câu chú có thể chưa mang lại cảm giác thay đổi như mong đợi.

Hãy tưởng tượng có một đứa trẻ đang ngồi khóc trong căn phòng tối.

Bạn đứng ngoài cửa và liên tục nói:

“Mọi chuyện rồi sẽ ổn.”

“Mình yêu con.”

“Cảm ơn con.”

“Xin lỗi con.”

Những lời ấy rất đẹp.

Nhưng đứa trẻ vẫn đang khóc.

Không phải vì nó không nghe thấy.

Mà vì điều nó cần trước tiên là có người bước vào phòng, ngồi xuống cạnh mình và thật sự hiện diện.

Em bé trong tiềm thức của chúng ta cũng vậy.

Có những nỗi đau đã tồn tại từ rất lâu. Có thể là cảm giác không được yêu thương đủ đầy. Có thể là những lần bị chê trách khi còn nhỏ. Có thể là việc luôn phải cố gắng để được công nhận. Cũng có thể chỉ là rất nhiều lần tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, đến mức quên mất mình cũng cần được yếu đuối.

Những ký ức ấy không phải lúc nào cũng hiện lên rõ ràng. Chúng thường biểu hiện bằng những phản ứng quen thuộc trong cuộc sống hiện tại. Đôi khi chúng lặp lại như một chu kì. Ý thức thì có thể đã quên, nhưng những kí ức mà em bé mang theo từ nhiều kiếp sống là một lượng kí ức khổng lồ.

Khi em bé bên trong bị tổn thương, bạn sẽ dễ nhận ra những dấu hiệu này

Có bao giờ bạn thấy mình chỉ vì một tin nhắn trả lời chậm mà bắt đầu nghĩ:

“Chắc họ không còn thích mình nữa.”

Hoặc chỉ vì một lời góp ý từ đồng nghiệp mà trong đầu liên tục vang lên:

“Mình thật kém cỏi.”

Hay mỗi lần gặp khó khăn, bạn đều nghĩ rằng:

“Mọi chuyện sẽ còn tệ hơn.”

Nếu điều này xảy ra thường xuyên, rất có thể người đang phản ứng không phải là phiên bản trưởng thành của bạn.

Mà là em bé bên trong.

Một em bé từng nhiều lần cảm thấy mình không đủ tốt.

Một em bé luôn sợ bị bỏ rơi.

Một em bé chỉ cần một dấu hiệu nhỏ cũng nghĩ rằng tình yêu sắp biến mất.

Một em bé luôn phải đoán cảm xúc của người khác để bảo vệ chính mình.

Khi những niềm tin ấy đã ăn sâu vào tiềm thức, não bộ sẽ có xu hướng tìm kiếm những bằng chứng để xác nhận điều đó.

Đó là lý do vì sao có người luôn nhìn thấy cơ hội trong khó khăn, còn có người lại chỉ nhìn thấy nguy hiểm.

Không phải vì họ bi quan hơn.

Mà vì bên trong họ vẫn còn một đứa trẻ luôn sống trong trạng thái đề phòng.

Vì sao bạn luôn suy nghĩ quá nhiều?

Suy nghĩ quá nhiều không phải lúc nào cũng là do bạn thích kiểm soát.

Đôi khi, đó chỉ là cách em bé bên trong cố gắng bảo vệ bạn.

Bạn có thể đọc thêm bài viết ” Làm sao để ngừng suy nghĩ quá nhiều

Khi còn nhỏ, nếu từng sống trong môi trường thiếu sự an toàn, bạn sẽ học cách quan sát mọi thứ rất kỹ.

Bạn phải đoán nét mặt của người lớn.

Bạn phải đoán xem hôm nay có ai nổi giận không.

Bạn phải đoán mình nên làm gì để không bị mắng.

Lâu dần, bộ não hình thành một cơ chế tự động:

“Nếu mình nghĩ trước mọi tình huống, mình sẽ không bị tổn thương.”

Nhưng khi đã trưởng thành, cơ chế ấy vẫn còn ở đó.

Thế là chỉ một sự việc nhỏ cũng khiến bạn nghĩ đến hàng chục kịch bản khác nhau.

Bạn không thật sự đang suy nghĩ.

Bạn đang tìm kiếm sự an toàn.

Và đó là điều rất khác.

Bởi sự an toàn không đến từ việc nghĩ thêm.

Nó đến từ cảm giác rằng dù chuyện gì xảy ra, bạn vẫn có thể dịu dàng ở bên chính mình.

(Còn tiếp ở Phần 2: “Điều em bé bên trong thật sự cần không phải là nghe thêm 4 câu chú, mà là được lắng nghe và ôm ấp đúng cách. Mình sẽ hướng dẫn những thực hành nhẹ nhàng kết hợp cùng Ho’oponopono để giúp tâm trí bớt tiêu cực và bình an hơn.”) Và cách mình vượt qua nỗi sợ bị bỏ rơi như thế nào?

0 Shares

Leave a Comment